Nơi thần tài gõ cửa
Một người mà chỗ ngủ bề bộn như chuồng gia súc, chỗ làm thì nhếch nhác như bãi rác, dẫu có vạn vạn trí khôn, làu làu kinh sử, thiên văn địa lý rành rọt hay quan hệ, vốn chống lưng dày cỡ nào rồi cũng sẽ phá sản.
1. Ông lão thở dài. Mấy năm nay, cửa hàng pha lê của ông không bán được cái nào. Ông nghĩ, nguyên nhân do vị trí cửa hàng nằm trên đỉnh 1 con dốc, chẳng còn ai muốn leo lên đây. Mình đã già rồi, chẳng còn thời gian để đổi nghề nữa, đành làm cho qua ngày. Một buổi sáng nọ, có chàng thanh niên ngoại quốc (Santiago) xuất hiện trước cửa hàng với dáng vẻ gầy đói. Santiago vào gặp ông, với lời cam kết là “con sẽ lau chùi toàn bộ cửa hàng, đổi lại một bữa ăn”. Ông chủ bảo không cần, vì có ai mua đâu mà phải dọn dẹp cho đẹp chứ. Nhưng ông nhớ lời kinh Quran là “phải cho người ăn xin 1 bữa cơm”, nên ông đồng ý, “dù sao thì phải cho nó ăn”.
Sau khi lau chùi sạch sẽ, bỗng dưng có khách đến xem. Rồi có người mua đầu tiên sau nhiều năm, điều kỳ lạ nhất với ông chủ tiệm. Cứ thế, ngày ngày, có khách hay không có khách, Santiago vẫn cần mẫn lau sàn nhà, trần nhà, mặt trước mặt sau, lau từng mm kệ hàng, kể cả nhà vệ sinh để khách vào xin đi nhờ. Santiago chỉ đứng, không ngồi, vì “đã làm bán hàng, tiếp tân thì không được ngồi như khách”. Rồi dưới phố, người ta thấy ai mang bình pha lê xuống thì lặn lội leo lên đồi để mua. Khi khách lên dốc và thở vì mệt, Santiago bèn đề xuất ông chủ cho mở quầy bán trà. Cứ thế, tiền vào tấp nập. Ông chủ cửa hàng nói, đúng là người tài, nó vào 1 năm đã khiến mọi thứ thay đổi hết. Người có tài thì có sự sạch sẽ và ngăn nắp trong não.
Đó là nội dung 1 chương trong tác phẩm “Nhà giả kim”. Chỗ làm đẹp tươi hay bẩn thỉu nhếch nhác, đó là do óc quan sát và khả năng quán xuyến của người quản lý. Những ngôi nhà mà mình đi ngang qua thấy lúc nào cũng có hoa nở, thì chủ nhân ắt hẳn rất có đầu óc và chịu khó, vì không phải lúc nào cũng có thể thuê người làm. Singapore, Thuỵ Sĩ, Đức, Anh, Nhật,…đường phố của họ sạch sẽ kinh khủng, dù thành phố lớn hay nhỏ đều rất sạch. Ngược lại là các nước Nam Á như Ấn Độ, Bangladesh, các nước Đông Nam Á còn lại,…khu trung tâm nhất vẫn “rác đầy miệng cống”, vì người dân không biết sạch sẽ để làm gì, “quét xong lại có rác”. Đại loại như “ăn xong vẫn lại đói, nên thôi khỏi ăn”.
Đến một nhà, dù đang nghèo, nhưng sạch sẽ, thì do người sống ở đó rất ngăn nắp, có triết học rất sâu, trước sau gì cũng giàu có. Vào phòng 1 người trẻ, trai cũng như gái, thấy sạch sẽ tinh tươm, thì tương lai tiền đồ rất xán lạn. Biết để chọn bạn chọn vợ chọn chồng, chớ có lấy người dơ dáy luộm thuộm, khổ 1 đời vì hầu hạ, bệnh tật suốt vì vi khuẩn đầy nhà. Vào một văn phòng, nhà xưởng….thấy sắp xếp khoa học, hợp lý, thơm tho thì phong thuỷ và trình quản lý ở đó rất tốt, rất nên hợp tác làm ăn. Tới một khách sạn nhà hàng cửa hiệu hay trung tâm thương mại, thấy gián bò lổm ngổm, váng nhện giăng giăng, trai gái cười cợt bông tình, quản lý cặp bồ nhân viên…việc đóng cửa sẽ rất sớm. Vì đơn giản là người quản lý ở đó không thấy đó là rác, là bẩn, là kiêng kỵ ở chốn làm ăn.
2. Nếu thấy bế tắc về đường đi, chán chường vì mong ước cá nhân không đạt được, hãy nghĩ đến chuyện thay đổi não trạng. Có cái gì đó đã sai sai. Ví dụ thử thay đổi cho may mắn hơn. Bắt đầu bằng những việc cho đi như gửi dăm ba triệu cho quỹ từ thiện nào đó bạn thích, hiến tí máu ở BV đa khoa tỉnh. Đổi kiểu tóc, bỏ quần áo cũ đi, thay đổi chỗ ngủ, thậm chí dọn đến địa phương khác sinh sống (nếu ở 1 nơi nào đó cỡ 5 năm mà không thấy sự nghiệp gì như mình mong muốn là mình không hợp nơi đó), phải dọn dẹp chỗ ở và chỗ làm, sạch sẽ từng mm, từng ngóc ngách, kẹt cửa, trần, sàn, nhà vệ sinh….sau bắt đầu làm đẹp và làm thơm nó. Mặc ấm rồi tới mặc đep. Ăn no rồi thì tới ăn ngon. Đủ ăn đủ mặc rồi thì nghĩ đến văn hoá nghệ thuật. Có da có thịt rồi thì bắt đầu chỉnh đốn body. Chiều cao thì có thể do di truyền nhưng cân nặng thì chắc chắn là do lối sống. Một người có cơ thể cân đối là một người kỷ luật.
Ở chỗ ở hay chỗ làm, cắm những bình hoa tươi, trồng những chậu cây cảnh để học cách chăm sóc những sinh vật sống, những cuốn sách văn học, những bức tranh trừu tượng, mở nhạc cổ điển, nước hoa thoang thoảng….và bạn đã thay đổi phong thuỷ của mình. Vì ai có đầu óc thì mới sắp xếp logic được, có đầu óc mới biết quán xuyến và chỉ người khác làm. Có đầu óc mới có gu tinh tế, mới biết thế nào là khoa học, là hợp lý, là đẹp, là sạch, là thơm, là tốt….
3. Một người mà chỗ ngủ bề bộn như chuồng gia súc, chỗ làm thì nhếch nhác như bãi rác, dẫu có vạn vạn trí khôn, làu làu kinh sử, thiên văn địa lý rành rọt hay quan hệ, vốn chống lưng dày cỡ nào rồi cũng sẽ phá sản. Một người có mùi hôi hôi, người lúc nào cũng bẩn bẩn, xuề xoà với việc ăn và mặc của mình thì cũng không thể làm ra tiền, không thể có thành tựu, không thể quản lý hay lãnh đạo người khác được. Chắc chắn 100%. Chẳng cần hỏi ngày sinh tháng đẻ gì, vì cùng 1 giây 1 khắc đó, có vạn vạn đứa trẻ ra đời trên khắp thế giới, tử vi trong sách chẳng thế giống nhau. Tử vi số mạng 1 người là do cá nhân người đó quyết định. Cứ ở chung với 1 người trẻ 1 thời gian, sẽ biết tương lai của họ. Cha mẹ cũng có thể nhìn thấy tử vi lá số của đứa con mình, thông qua cách chúng quán xuyến chỗ ở, chỗ học, chỗ làm, chỗ vui chơi. Làm cha mẹ là làm gương, con cái ở bẩn là do mình.
*Hình cửa sổ toilet ở Thomaso
Tui dặn dọn kỹ, 2 bạn @anhtu9810, @TNhat9999 dạ vâng dạ vâng, bọn con làm kỹ lắm. Tyson dân Hà Nội, kỹ sư tin học ĐH Mỏ Địa Chất, anh Ben là bác sĩ cơ mà. Tui vừa vào, thấy thấy thế này, lôi 2 bạn vô chỉ, 2 bạn nói, ớ thế này là bẩn à Dượng? Ở nhà con quen sống thế, áo gối dra màn chăn mền rèm cửa cả năm mới giặt. Thì dân tộc mình nghèo đói ngàn năm, chỉ nghĩ tới miếng ăn. Sau thì phấn đấu đến ăn no, mặc ấm. Xoá nghèo thì dễ, nhưng lên giàu và sang thì rất khó. Muốn giàu và sang thì phải sạch, đẹp, thơm. Tui bắt 2 bé làm lại, chà từng mm, lấy ngón tay quẹt sạch kin kít, bồn cầu cũng thơm lừng.